ng cần đến sức mạnh của ý chí . Các trò biết không, cái thực sự chấm dứt một Ông Kẹ là một trận cười . Điều các trò cần làm là buộc nó mang một hình dạng mà các trò thấy tức cười . 
"Chúng ta sẽ thực tập câu thần chú trước, không cần dùng đến cây đũa phép . Các trò hãy nói theo tôi... riddikulus!" 
Cả lớp đồng thanh lập lại: 
"Riddikulus!" 
Giáo sư Lupin nói: 
"Tốt lắm! Rất tốt . Nhưng tôi e là mình chỉ vừa thực tập xong phần dễ làm . Các trò nên biết là chỉ mỗi cái từ đó thôi thì chưa đủ hiệu nghiệm . Và đây là lúc cần đến trò, Neville à ." 
Cái tủ áo lại rung lắc bần bật, nhưng cũng không đến nỗi thảm như Neville: nó bước tới trước như thể nó đang đi tới cái giá treo cổ . Giáo sư Lupin nói: 
"Được rồi, Neville. Hãy làm cái trước tiên trước: trò hãy nói xem cái gì làm cho trò sợ nhứt trên cõi đời này ?" 
Môi của Neville mấp máy, nhưng không ai nghe được tiếng nào . Giáo sư Lupin vui vẻ nói: 
"Xin lỗi trò, tôi chưa nghe ra." 
Neville nhìn quanh với vẻ hoang mang, như thể cầu xin ai đó cứu giúp nó với, rồi nó nói, nghe như một tiếng thì thào: 
"Giáo sư Snape." 
Hầu như ai cũng cười . Ngay cả Neville cũng mỉm cười với vẻ hối lỗi . Tuy nhiên giáo sư Lupin lại có vẻ suy tư. 
"Giáo sư Snape... hừm ... Neville, thầy nghĩ con sống với bà nội con, phải không?" 
Neville lo lắng: 
"Ơ... phải, nhưng mà con không muốn Ông Kẹ biến thành bà nội con đâu." 
"Không, không, con hiểu lầm thầy rồi ." 
Giáo sư Lupin bây giờ lại mỉm cười, nói tiếp: 
"Thầy không biết con có thể nói cho mọi người biết loại áo quần gì mà bà của con thường mặc không?" 
Neville có vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng đáp: 
"Dạ ... Bà luôn luôn đội cái nón ấy, một cái nón cao trên đỉnh có gắn một con kền kền nhồi bông. Và một cái áo đầm dài màu xanh lá cây, thông thường ... và đôi khi quàng khăn quàng cổ bằng lông cáo ." 
Giáo sư Lupin gợi ý: 
"Và một cái ví xách tay?" 
Neville nói: 
"Một cái màu đỏ bự lắm ." 
Giáo sư Lupin nói: 
"Được rồi . Con thể hình dung những thứ y phục này rõ ràng không, Neville? Con có thể nhìn thấy chúng ở trong đầu con không?" 
"Dạ ." 
Neville đáp không chắc chắn chút nào, hiển nhiên là nó đang thắc mắc chuyện gì tiếp theo đây. Giáo sư Lupin tiếp tục giảng giải: 
"Neville à, khi Ông Kẹ nhào ra khỏi cái tủ áo và trông thấy con, nó sẽ đội ngay lốt giáo sư Snape. Và con sẽ giơ cây đũa phép lên, như vầy, và la lên "Riddikulus", và hết sức tập trung nghĩ đến áo nón của bà con. Nếu con làm tốt thì "giáo sư Snape" sẽ bị đội cái nón có con kền kền nhồi bông trên chóp, mặc cái áo đầm xanh, đeo cái ví bự màu đỏ." 
Mọi người phá ra cười to. Cái tủ áo cũng lắc lư dữ dội. Giáo sư Lupin nói tiếp: 
"Nếu Neville thành công, thì Ông Kẹ có thể hướng sự chú ý lần lượt vào từng người trong chúng ta. Tôi muốn tất cả các trò hãy dành ra ít phút bây giờ để nghĩ xem mình sợ cái gì nhứt, và nghĩ xem mình có thể ép nó làm gì cho thiệt khôi hài..." 
Căn phòng trở nên im lặng. Harry nghĩ... Cái gì khiến nó sợ nhứt trên đời này? 
Ý nghĩ đầu tiên là Chúa tể Hắc ám Voldemort - một Voldemort lấy lại đầy đủ sức mạnh . Nhưng trước khi nó nghĩ ra một kế hoạch có thể phản công lại Ông Kẹ - Voldemort, thì một hình ảnh khủng khiếp lướt thoáng qua đầu nó ... 
Một bàn tay nát rữa, nhầy nhụa, loang thoáng, thụt vào bên trong lớp áo trùm đen... một hơi thở dài rung leng keng từ một cái miệng không nhìn thấy được ... rồi một cơn lạnh buốt thấu xương như bị chết đuối ... 
Harry rùng mình, rồi nhìn quanh, hy vọng không ai để ý . Nhiều người nhắm tịt mắt lại . Ron đang thì thầm với chính mình: "Gỡ chân nó ra!" Harry đoan chắc là nó hiểu ý nghĩa câu đó: nỗi sợ hãi lớn nhứt của Ron là nhền nhện . 
Giáo sư Lupin hỏi: 
"Mọi người sẵn sàng chưa?" 
Harry cảm thấy một nỗi kinh hoàng quặn trào lên trong người nó . Làm sao để khiến cho một viên giám ngục Azkaban trông bớt ghê sợ đi? Nhưng nó không muốn xin thêm thời gian nữa; mọi người khác đều đã gật đầu và xắn tay áo lên. Giáo sư Lupin nói: 
"Neville, chúng ta sẽ lùi lại một chút, để cho con có một bãi đấu thoáng rõ, được chứ ? Các trò cũng lùi lại hết, tôi sẽ gọi người tiếp theo tới trước ... Bây giờ, Neville có thể nhìn thấy rõ hơn..." 
Tất cả đều thối lui, đứng dựa sát tường để lại một mình Neville bên cái tủ áo . Trông nó xanh xao không còn hồn vía, nhưng nó đã xắn tay áo lên và nắm chặt cây đũa phép trong tay, sẵn sàng . 
Giáo sư Lupin giơ cây đũa phép của ông về phía nắm đấm của cánh cửa tủ: 
"Thầy đếm đến ba, Neville nhé . Một - hai - ba! Bắt đầu!" 
Một chùm lửa sáng xẹt ra từ đầu đũa phép của giáo sư Lupin, trúng ngay cái nắm đấm . Cái tủ áo mở bung ra. Giáo sư Snape bước ra, mũi khoằm, vẻ dọa nạt, quắc mắt nhìn Neville. 
Neville lùi lại, đũa phép giơ lên, miệng há hốc không thốt ra lời . Thầy Snape tiến về phía nó, đè trùm lên nó, cho tay vào bên trong lớp áo chùng . Neville chợt thét lên: 
"R-r-riddikulus!" 
Có một tiếng gì vang lên như tiếng roi quất . Thầy Snape loạng choạng . Rồi thầy mặc một cái áo đầm dài viền ren, đội một cái nón cao trên chóp có một con kền kền bị mối gặm, và tay đung đưa một cái ví bự chảng màu đỏ thắm . 
Một tràng cười bùng vỡ; còn Ông Kẹ khựng lại; bối rối, và giáo sư Lupin hét: 
"Parvati! Tiến lên!" 
Parvati bước tới trước, vẻ mặt đã chuẩn bị . Thầy Snape quay lại cô bé . Một tiếng rắc nữa vang lên, chỗ thầy Snape vừa đứng hiện ra một xác ướp quấn khăn liệm chằng chịt đầy vết máu hoen. Gương mặt quấn kín của cái xác ướp quay về phía Parvati và bắt đầu đi về phía cô bé, một cách chậm chạp, lê lết trên đôi chân cứng ngắc, và đôi tay cứng đơ giơ lên... Parvati hét: 
"Riddikulus!" 
Một miếng băng ở chân xác ướp bị xổ ra, vướng vô chân xác ướp, khiến nó té nhào tới trước, cái đầu lăn đi lông lốc . Giáo sư Lupin hô to: 
"Seamus!" 
Seamus phóng qua mặt Parvati. 
Rắc! Chỗ vừa rồi là cái xác ướp bây giờ hiện ra một người đàn bà tóc đen dài chấm đất, gương mặt xanh lét trơ xương - chính là Nữ thần báo tử . Bà ta há miệng rộng hoác, một tiếng gì vô cùng bí hiểm tràn ngập căn phòng, một tiếng rít than vãn rợn óc làm dựng cả tóc gáy Harry. Seamus gào: 
"Riddikulus!" 
Nữ thần báo tử kêu lên mấy tiếng cọt kẹt và chẹn lấy cổ họng mình, tiếng của bà ta tắt lịm . 
Rắc! Nữ thần báo tử biến thành một con chuột nhắt, một con chuột cứ xoay vòng vòng cắn cái đuôi của mình, và rồi - Rắc! - biến thành một con rắn rung chuông, quằn quại trườn đi trước khi - Rắc! - biến thành một tròng mắt đẫm máu . 
Thầy Lupin la lên: 
"Nó lúng túng rồi! Chúng ta sắp thành công! Dean!" 
Dean vội vã chạy tới trước . 
Rắc! Tròng mắt biến thành một bàn tay mộc mạc, nó búng một cái rồi bắt đầu bò trên sàn như một con cua. Dean gào lên: 
"Riddikulus!" 
Nghe tách một cái, thế là bàn tay bị mắc vô cái bẫy chuột . 
"Xuất sắc! Ron, tiếp theo!" 
Ron nhảy vọt tới trước . 
Rắc! 
Cả đống người rú lên. Một con nhền nhện khổng lồ phủ đầy lông lá, cao chừng hai thước đang tiến về phía Ron, nhắp nhắp đôi càng đầy đe dọa . Trong khoảnh khắc, Harry nghĩ là Ron đã bị đông cứng lại . Thế rồi ... 
"Riddikulus!" 
Ron rống lên, sáu cái chân nhền nhện biến mất . Con nhền nhện không chân cứ lăn tròn lăn tròn . Lavender hét toáng lên, chạy tránh ra khỏi đường lăn của con nhền nhện . Nó lăn tới chân của Harry thì ngừng lại . Harry giơ cây đũa lên sẵn sàng, nhưng... Giáo sư Lupin thình lình la lên: 
"Đây rồi!" 
Ông hối hả chạy tới . Rắc! Con nhền nhện không chân biến mất . Trong một giây mọi người ngơ ngác nhìn quanh coi nó ở đâu. Chúng thấy một trái cầu pha lê trắng óng ánh bạc lơ lửng trên không phía trước giáo sư Lupin. Ông uể oải nói: 
"Riddikulus!" 
Rắc! 
Con Ông Kẹ đáp xuống sàn thành một con gián quèn . Thầy Lupin lại gọi: 
"Neville, tiến lên, và kết thúc nó luôn!" 
Rắc! 
Giáo sư Lupin lùi lại . Lần này Neville lao tới trước với vẻ quả quyết ra mặt . 
"Riddikulus!" 
Neville hét to, và trong nửa giây, mọi người nhìn thấy hình ảnh thầy Snape trong trang phục đàn bà đầu rua ren, rồi Neville bật ra một tràng cười "Ha ha ha...", và con Ông Kẹ nổ tung thành cả ngàn bụm khói nho nhỏ, xong biến mất . 
Giáo sư Lupin thốt lên: 
"Xuất sắc!" 
Lớp học lại ào lên vỗ tay hoan hô. Giáo sư Lupin nói: 
"Xuất sắc! Neville. Mọi người đều làm giỏi lắm . Để tôi xem, năm điểm cho nhà Gryffindor cho mỗi học sinh đã tham gia khắc phục con Ông Kẹ, riêng Neville thì được mười điểm vì làm đến hai lần ... Harry và Hermione cũng được mỗi người năm điểm ." 
Harry nói: 
"Nhưng thưa thầy, con có làm gì đâu?" 
Thầy Lupin nhẹ nhàng nói: 
"Trò và Hermione đã trả lời đúng câu hỏi của ta vào đầu buổi học, Harry à . Mọi người đều rất giỏi, bài học hôm nay thật xuất sắc . Bài tập về nhà, hãy vui lòng đọc chương về Ông Kẹ, và tóm tắt lại cho tôi... và nộp bài vào thứ hai. Bấy nhiêu đó thôi." 
Bọn trẻ rời căn phòng, nói chuyện hào hứng . Tuy nhiên Harry không cảm thấy phấn khởi lắm . Giáo sư Lupin đã cố tình không cho nó đối phó với Ông Kẹ . Tại sao? Có phải vì ông đã nhìn thấy Harry đổ gục trên xe lửa, và nghĩ là nó không làm nổi chuyện đó chăng? Chẳng lẽ ông nghĩ Harry có thể xỉu một lần nữa ? 
Nhưng không ai có vẻ để ý điều gì cả . Seamus la lớn: 
"Mấy bồ có thấy tôi trị Nữ thần báo tử không?" 
Dean vẫy bàn tay của chính nó khắp xung quanh: 
"Và bàn tay ma nữa!" 
"Và thầy Snape đội cái nón ấy!" 
"Và cái xác ướp của tôi nữa!" 
Chỉ có Lavender nói một cách ưu tư: 
"Mình thắc mắc tại sao giáo sư Lupin lại sợ trái cầu pha lê nhỉ ?" 
Khi tụi nó quay trở về phòng học để lấy lại cặp sách, Ron thích thú nói: 
"Đây là bài học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám hay nhứt từ trước tới nay, đúng không?" 
Hermione công nhận: 
"Thầy có vẻ là một giáo viên giỏi . Nhưng mình ước gì mình cũng có một cơ hội trị con Ông Kẹ ..." 
Ron cười khẩy: 
"Bồ thì sợ cái gì nhứt chứ ? Chắc là một bài tập chỉ được chín trên mười điểm chứ gì!" 
Chương 8 

CHUYẾN BAY CỦA BÀ BÉO 



Chẳng mấy chốc, lớp Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám đã trở thành lớp học mà bọn trẻ khoái nhứt . Chỉ có Draco Malfoy và đám nhà Slytherin là vẫn kiếm ra chuyện để nói xấu giáo sư Lupin. 
Mỗi khi giáo sư Lupin đi ngang, Malfoy lại cất giọng thì thào rõ to: 
"N